Hoa Quỳnh
Tặng...

Hoa Quỳnh chỉ nở về đêm
và hương sắc chỉ dành người thao thức...
Dẫu muộn màng nhưng nếu là hạnh phúc
luôn ngọt ngào như thưở đầu tiên...
Ngọc Anh
Hoa Quỳnh
Tặng...

Hoa Quỳnh chỉ nở về đêm
và hương sắc chỉ dành người thao thức...
Dẫu muộn màng nhưng nếu là hạnh phúc
luôn ngọt ngào như thưở đầu tiên...
Ngọc Anh
Tiết kiệm?!
- " Tám giờ sếp đến nói chuyện
Chuyên đề tiết kiệm đấy nha!"
Thủ trưởng cơ quan chỉ thị:
- " Huy động người nghe tối đa."
Tám giờ tập trung đầy đủ.
Chín giờ sếp tới, đăng đàn
Rồi cứ thao thao bất tuyệt
Đến mười hai giờ mới tan.
Sếp nói tiết kiệm đủ thứ
Chẳng có tiết kiệm thời gian?
Anh Chinh
TIỄN VỢ ĐI HÀN QUỐC.
Tặng một người bạn có vợ đi lao động Hàn Quốc

Em sang mãi tận xứ người
Mong manh một cuộc đổi đời đỏ đen.
Giã từ mảnh ruộng thân quen
Em đi vào chỗ trắng đèn phồn hoa.
Giàu sang cũng đất người ta
Xứ Hàn lạnh lắm… Nghĩ mà thương nhau.
Nổi chìm, lẫn lộn vàng thau
Cầu mong tránh được nỗi đau nhân tình.
Chẳng đâu bằng đất nước mình
Vài năm… về với gia đình, nghe em!
Đã lâu rồi mình không viết blog nữa. Cạn vốn? Tất nhiên là không rồi. Không hứng thú? Chưa hẳn. Quá bận? Không hoàn toàn đúng. Ngại va chạm? Mình hiền lành thế này thì va chạm với ai
. Mà cũng có thể vì tất cả các lý do đó.
Hôm rồi có một cháu (em) gái nhắn: " Bác (anh) viết lại blog đi để cháu (em) còn có cái đọc". A ha, hóa ra mình còn có ích. Thì viết lại... Sợ gì!
Chọn hôm nay sinh nhật con gái để tái xuất... bằng những dòng này.
Cảm ơn con gái. Cảm ơn các anh, chị, bạn bè ghé thăm tệ xá và chịu khó... đọc....
CHỢ NGƯỜI
Chỉ riêng có một chợ NGƯỜI, xót xa
Đi từ gốc gác nông gia
Bát cơm chưa đủ, căn nhà chưa xây
Con đi học, mẹ yếu gầy
Chắt chiu mấy cũng chẳng đầy... ước mơ
Chị quang gánh, anh xe thồ
Thấy người đến, bụng mở cờ ngóng trông
Nhiều nhặt chi, chỉ mấy đồng
Mà khi được gọi trong lòng nhẹ tênh
Quên đi cái giá của mình
Chỉ mong chu tất gia đình ấm no
Ngẩn ngơ năm đợi, mười chờ
Gốc cây, hè phố vật vờ nắng mưa
Phấn son, của cải dư thừa
Lạnh tanh sắc mặt, hững hờ lương tâm
Quá trưa, đứng tựa bần thần
Phong trần lại đợi... phong trần ngày mai.
" Kính thưa... con mẹ thằng Tua !"
Thư ký tên là Văn Tua
Chuẩn bị cho sếp " đít - cua" rất dài.
"Kính thưa...", chưa biết thưa ai
Đành để ba chấm (...) sau này sếp thêm.
Hôm sau sếp lên diễn đàn
Mở đầu ý ngọc, lời vàng: " Kính thưa..."
Chết rồi, thưa ai bây giờ?
Phang luôn: "... con mẹ thằng Tua hại mình".
Cả hội trường bất thình lình
Người trên, kẻ dưới đồng tình... cười vang.



Một thời, dấm dúi nấm rạ, bụi tre
hôn nhau,
chỉ sợ dân quân bắt gặp
- Thái quá
Bây giờ, cái tuổi còn cắp cặp
dắt nhau vào nhà nghỉ,
tung tăng
- Thái quá
Một thời, khuôn vàng thước ngọc,
ăn nói chỉn chu
-Thái quá
Bây giờ, gọi mẹ, cha là ông bô, bà bô
Làm xiếc trên câu từ
- Thái quá
Một thời, áo cài khuy cổ
Tóc cắt ba phân
- Thái quá
Bây giờ, đỏ đỏ xanh xanh
Cơ thể toàn là nơi dán mắt
- Thái quá
Cứ chung chiêng giữa đôi bờ thái quá
Vậy mình là ai?


Nó ở quê lên thành phố học đại học. Môi trường mới, cái gì cũng lạ, cái gì cũng thiếu, mà thiếu nhất là tiền. Nhà nghèo, cha mẹ cố lắm cũng chỉ gom góp cho được mỗi tháng gần triệu bạc. Chừng ấy mà bao nhiêu thứ phải chi tiêu thì làm sao mà đủ nổi. May quá, có một chị bạn cùng quê học khóa trước giới thiệu cho nó đi làm thêm ở một nhà hàng. Ban đầu cũng hơi lăn tăn vì ngại điều tiếng. Sau rồi, vì khó khăn quá, nó tặc lưỡi : " Ừ, thì cũng chỉ là bưng đồ ăn, gắp đá, rót bia, lau dọn chứ có làm gì sai quấy đâu". Hôm nhận việc, ông chủ nhà hàng bảo nó: " Khách hàng là thượng đế. Nhiệm vụ của cô là phải làm cho họ ăn ngon miệng". Khách hàng là thượng đế của ông chủ còn ông chủ là thượng đế của nó. Nó tự nhủ: Phải làm việc thật tốt để xứng đáng với tiền công ông ấy trả cho mình.
Nhưng sự đời không hề đơn giản. Trưa qua, có mấy ông khách bụng bia vào ăn trong cái phòng máy lạnh mà nó được phân công phục vụ. Khăn trải bàn, li đá, bát đũa, giấy ăn, bia heneiken ... cứ tuần tự xuất hiện. Một ông khách giở đi giở lại cái menu rồi phán: " Này, mỗi thằng một con cua bể luộc'". Nó mừng ra mặt vì bán được món hải sản đắt tiền nhưng bụng lại thầm nghĩ: " Mấy cha này đã béo lại còn xơi cua bể vào thì làm sao giảm cân được...". Nhưng thôi, nhanh chân lên, không khéo lại bị la bây giờ.
Chỉ ít phút sau, món cua biển đỏ xuộm, thơm ngon được mang lên. Mỗi người một đĩa, một cua, một kẹp. Nó hoan hỉ quay lui để chuẩn bị món mới thì... " Này, cô kia". Thôi chết, có chuyện rồi. Nó run run quay lại. Ông béo có cái dây chuyền vàng to như ngón tay đeo ở cổ chỉ vào cái đĩa trước mặt: " Con gì đây?". " Dạ thưa chú, con cua bể ạ!". " Cô có thuộc bài thơ nào về con cua không?". Nó thở phào. Ông khách này vui tính thật. Tưởng gì, dễ ợt. Nó nhoẻn cười: " Thưa chú! Con cua tám cẳng hai càng. Một mai, hai mắt rõ ràng con cua...". " Giỏi! nhưng sao con cua này chỉ có một càng". Nó nhìn vào đĩa của ông khách, lặng người. Trời đất, oái oăm quá. " Dạ, cháu... cháu không biết". " Không biết... không biết thì gọi ông chủ ra đây". " Cháu xin chú!". " Không xin xỏ gì hết, có gọi ông chủ hay không thì bảo". Nó còn biết làm gì khác nữa khi thấy mặt ông khách đã đỏ rựng lên như cái mai cua luộc.
Chuyện cuối cùng cũng ổn. Ông chủ ra, quát nó: " Con gái gì mà đoảng thế, còn đứng đực ra đấy à, không mau xin lỗi các anh và đổi con khác đi". Rồi ông quay sang khách, nâng li bia lên, nhũn nhặn: " Các ông anh bỏ qua cho. Thằng em xin cạn li này chịu phạt. Cam đoan lần sau chuyện đó sẽ không xảy ra nữa".
Mặc dù bị ông chủ la lối om sòm nhưng may cho nó là vẫn không bị đuổi việc. Đúng ra, nó chẳng có lỗi gì. Con cua từ khi rời biển đến khi lên đĩa, qua bao nhiêu là công đoạn, thì việc thiếu mất một cái càng chưa chắc đã thuộc trách nhiệm của nó. Nhưng không hiểu sao, suốt trưa qua đến giờ, nó vẫn băn khoăn với một câu hỏi: Con cua thiếu một cái càng, còn ông khách kia thiếu những gì ấy nhỉ...?!.
Nếu không có dáng lưng còng của Mẹ
Hẳn là con chẳng đứng thẳng làm người
Nếu không có bàn tay cô dìu viết
Em vẫn ngập ngừng giữa con chữ bẻ đôi
Nếu không có ánh mắt huyền bạn gái
Chắc câu thơ còn hẫng hụt, chơi vơi
Nếu không có vòng tay em xiết chặt
Anh mãi là một kẻ ham chơi...