« March 2010 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      

Thơ Anh Chinh

Chung Trackbacks (0) góp ý (35)   
 

      CHỢ NGƯỜI

                                                   

                                         Cả trăm thứ chợ trên đời

                                 Chỉ riêng có một chợ NGƯỜI, xót xa

                                 Đi từ gốc gác nông gia

                       Bát cơm chưa đủ, căn nhà chưa xây

                                 Con đi học, mẹ yếu gầy

                       Chắt chiu mấy cũng chẳng đầy... ước mơ

                                

                                             Chị quang gánh, anh xe thồ

                       Thấy người đến, bụng mở cờ ngóng trông

                                 Nhiều nhặt chi, chỉ mấy đồng

                        Mà khi được gọi trong lòng nhẹ tênh

                                 Quên đi cái giá của mình

                        Chỉ mong chu tất gia đình ấm no

                                 Ngẩn ngơ năm đợi, mười chờ

                        Gốc cây, hè phố vật vờ nắng mưa

                                 

                                   Phấn son, của cải dư thừa

                        Lạnh tanh sắc mặt, hững hờ lương tâm

                                 
                                           Quá trưa, đứng tựa bần thần

                        Phong trần lại đợi... phong trần ngày mai.

Cười như mếu 2

Chung Trackbacks (0) góp ý (17)   
                                        

                                  " Kính thưa... con mẹ thằng Tua !"


                     Thư ký tên là Văn Tua

Chuẩn bị cho sếp " đít - cua" rất dài.

"Kính thưa...", chưa biết thưa ai

Đành để ba chấm (...) sau này sếp thêm.

Hôm sau sếp lên diễn đàn

Mở đầu ý ngọc, lời vàng: " Kính thưa..."

Chết rồi, thưa ai bây giờ?

Phang luôn: "... con mẹ thằng Tua hại mình".

Cả hội trường bất thình lình

Người trên, kẻ dưới đồng tình... cười vang.

                                      

Cười như mếu

Chung Trackbacks (0) góp ý (16)   
Lâu rồi bận rộn quá, chẳng có thời gian post bài lên được. Trưa nay tranh thủ đưa bài thơ được giải trong cuộc thi thơ trào phúng " Mười câu khúc khích" do nhà thơ Trần Nhương tổ chức ( đã tổ chức Lễ trao giải tại trụ sở Hội nhà văn Việt Nam)

Thư gửi ông già Nô en

Con là cu Tí đây ông
Như bao bạn khác đang mong ông nè
Thú thực con cũng thích quà
Khi cả thế giới vào mùa giáng sinh
Con biết ông rất nhiệt tình
Nhưng vì... nước ngập chẳng đành phiền ông
Nơi con ở lúc triều dâng
Phố thành biển, đường thành sông, ông à
Thôi, con chẳng dám xin quà
Chỉ xin làm dép trong nhà... đừng trôi!
Tháng 12 năm 2008

Một chút ưu tư

Chung Trackbacks (0) góp ý (24)   

Vôi
                              Với V. N. N.
Xót xa nỗi " bạc như vôi"
Tấm lòng trong trắng tinh khôi giữa đời
Ác thay lửa bỏ tay người
Ngàn năm oan trái một lời thị phi
Nhủ ai chớ lạc đường mê
Trầu cau thắm đỏ, lời thề sắt son

Với bạn bè

Chung Trackbacks (0) góp ý (18)   
Bước đầu tiên
                           Tặng PCD


Có hạt nắng đọng trong mắt em
Có cơn mưa trùm lên oi bức
Có bàn tay khẽ lay tiềm thức
Có câu thơ vật vã ra đời

Cứ trở về với chính mình thôi
Mong manh nhất vẫn là cái đẹp
Chấp chới giữa những yêu và ghét
Là một lần con nước đi qua

Cây rêu phong lá vẫn không già
Khấp khởi đón một mùa trái ngọt
Uống cạn bao chua cay đắng đót
Tạo hình hài từ những tin yêu

Chưa bình minh chẳng thể nắng chiều
Quy luật của muôn đời mãi thế
Cứ khao khát như thời tươi trẻ
Tuổi tôi nào cũng có bước đầu tiên.


Kìa! Tia nắng ẩn trong mắt em....

Đa chiều

Chung Trackbacks (0) góp ý (32)   
     
 Chí Phèo

   Hỗn danh có một chữ Phèo
Nghiêng nghiêng chai rượu khiến chiều xiên khoai
Đau khi tỉnh, hận lúc say
Vắng hoe thì vẫn còn đây trăng vàng
Này kẻ nhiếc đứa lang thang
Kênh kiêu cùng với bẽ bàng gần thôi
Chăn hẹp người cướp mất rồi
Chẳng sao nệm chuối lả lơi sóng tình
Nồng nàn mặn cháo cay hành
Màn trời, chiếu đất cũng thành hoan ca
Nhân gian chỉ một đôi ta
Khổ thân Bá Kiến ba bà không hơn
Rượu say gieo nỗi cô đơn
Tình say reo một tiếng đờn hồng tươi
Ghét, thương điều tiếng của đời
Lòng người sóng sánh đầy vơi... Chí Phèo

Ngày cuối tháng Ba

Chung Trackbacks (0) góp ý (22)   
 

CHỢT NGẪM

Một thời, dấm dúi nấm rạ, bụi tre

hôn nhau,

chỉ sợ dân quân bắt gặp

- Thái quá

Bây giờ, cái tuổi còn cắp cặp

dắt nhau vào nhà nghỉ,

tung tăng

- Thái quá

Một thời, khuôn vàng thước ngọc,

ăn nói chỉn chu

-Thái quá

Bây giờ, gọi mẹ, cha là  ông bô, bà bô

Làm xiếc trên câu từ

- Thái quá

Một thời, áo cài khuy cổ

Tóc cắt ba phân

- Thái quá

Bây giờ, đỏ đỏ xanh xanh

Cơ thể toàn là nơi dán mắt

- Thái quá


Cứ chung chiêng giữa đôi bờ thái quá

Vậy mình là ai?

Một chút ưu tư

Chung Trackbacks (0) góp ý (26)   
Năng nhặt...

Nhặt chút mặn mòi của biển
Nêm vào thổn thức đã qua
Rã rời một câu ước hẹn
Vẫn còn đầy những xót xa

Nhặt chút cồn cào của gió
Trộn vào giữa nhớ nhung nhau
Cho tình yêu trong lồng ngực
Thỏa thuê những tiếng thét gào

Nhặt chút nồng nàn của nắng
Chụm vào trên những xanh tươi
Nuôi nguồn sữa lành lai láng
Ươm thêm mật ngọt cho đời

Năng nhặt... Buồn vui chia sớt
Nhen lên ngọn lửa tình người.

Cuộc sống quanh ta.

Chung Trackbacks (0) góp ý (10)   
Con cua thiếu càng

    

            quê lên thành ph hc đại hc. Môi trường mi, cái gì cũng l, cái gì cũng thiếu, mà thiếu nht là tin. Nhà nghèo, cha m c lm cũng ch gom góp cho được mi tháng gn triu bc. Chng y mà bao nhiêu th phi chi tiêu thì làm sao mà đủ ni. May quá, có mt ch bn cùng quê hc khóa trước gii thiu cho nó đi làm thêm  mt nhà hàng. Ban đầu cũng hơi lăn tăn vì ngđiu tiếng. Sau ri, vì khó khăn quá, nó tc lưỡi : " , thì cũng ch là bưng đồ ăn, gđá, rót bia, lau dn ch làm gì sai quy đâu". Hôm nhn vic, ông ch nhà hàng bo nó: " Khách hàng là thượng đế. Nhim v ca cô là phi làm cho h ăn ngon ming". Khách hàng là thượng đế ca ông ch còn ông ch là thượng đế ca nó. Nó t nh: Phi làm vic tht tđể xng đáng vi tin công ông y tr cho mình. 

         Nhưng s đời không h đơn gin. Trưa qua, có my ông khách bng bia vào ăn trong cái phòng máy lnh mà nó được phân công phc v. Khăn tri bàn, li đá, bát đũa, giy ăn, bia heneiken ... c tun t xut hin. Mt ông khách gi đi gi li cái menu ri phán:  " Này, mi thng mt con cua b luc'". Nó mng ra mt vì bán được món hi sn đắt tin nhưng bng li thầm nghĩ: " Mấy cha này đã béo lại còn xơi cua bể vào thì làm sao giảm cân được...". Nhưng thôi, nhanh chân lên, không khéo lại bị la bây giờ.

        Chỉ ít phút sau, món cua biển đỏ xuộm, thơm ngon được mang lên. Mỗi người một đĩa, một cua, một kẹp. Nó hoan hỉ quay lui để chuẩn bị món mới thì... " Này, cô kia". Thôi chết, có chuyện rồi. Nó run run quay lại. Ông béo có cái dây chuyền vàng to như ngón tay đeo ở cổ chỉ vào cái đĩa trước mặt: " Con gì đây?". " Dạ thưa chú, con cua bể ạ!". " Cô có thuộc bài thơ nào về con cua không?". Nó thở phào. Ông khách này vui tính thật. Tưởng gì, dễ ợt. Nó nhoẻn cười: " Thưa chú! Con cua tám cẳng hai càng. Một mai, hai mắt rõ ràng con cua...". " Giỏi! nhưng sao con cua này  chỉ có một càng". Nó nhìn vào đĩa của ông khách, lặng người. Trời đất, oái oăm quá. " Dạ, cháu... cháu không biết". " Không biết... không biết thì gọi ông chủ ra đây". " Cháu xin chú!". " Không xin xỏ gì hết, có gọi ông chủ hay không thì bảo". Nó còn biết làm gì khác nữa khi thấy mặt ông khách đã đỏ rựng lên như cái mai cua luộc. 
          Chuyện cuối cùng cũng ổn. Ông chủ ra, quát nó: " Con gái gì mà đoảng thế, còn đứng đực ra đấy à, không mau xin lỗi các anh và đổi con khác đi". Rồi ông quay sang khách, nâng li bia lên, nhũn nhặn: " Các ông anh bỏ qua cho. Thằng em xin cạn li này chịu phạt. Cam đoan lần sau chuyện đó sẽ không xảy ra nữa".

          Mặc dù bị ông chủ la lối om sòm nhưng may cho nó là vẫn không bị đuổi việc. Đúng ra, nó chẳng có lỗi gì. Con cua từ khi rời biển đến khi lên đĩa, qua bao nhiêu là công đoạn, thì việc thiếu mất một cái càng chưa chắc đã thuộc trách nhiệm của nó. Nhưng không hiểu sao, suốt trưa qua đến giờ, nó vẫn băn khoăn với một câu hỏi: Con cua thiếu một cái càng, còn ông khách kia thiếu những gì ấy nhỉ...?!.

       


 (Xem tiếp)

3 ngày sau mồng 8

Chung Trackbacks (0) góp ý (22)   
 
 
Hương dạ lan
 
* Tựa: Tôi viết bài thơ về tâm trạng của những người vợ lính vào năm 1989, khi còn rất trẻ, lấy cảm xúc từ ... một truyện ngắn. Bây giờ đọc lại, thấy nhiều câu từ thật ngộ nghĩnh, nhưng tâm trạng của những người phụ nữ có chồng xa nhà ( không hẳn là vợ bộ đội) thì chắc hẳn không có gì thay đổi....
 
 
 
                                              Anh về vào lúc nửa đêm
                                         Căn nhà nhỏ bừng vui ánh sáng
                                         Sương khuya ướt đầm áo lính
                                         Nụ cười hiền lành khẽ nở trên môi.
 
                                         Em ngỡ ngàng, vì chỉ dám mơ thôi
                                         Ngả đầu vào ngực anh thổn thức
                                         - Anh đã về đây. Em ơi, xin đừng khóc
                                         Ta tựa vào nhau, hết chống chuếnh, chơi vơi
 
                                         Cứ mặc cho em khóc anh ơi
                                         Để nước mắt nhấn chìm vào sâu thẳm
                                         Những cơn đau ngày thường mang nặng
                                         Những chuyện đời còn day dứt băn khoăn
 
                                         Và cả những đêm chỉ với gối, với chăn
                                         Mới chợp mắt, gà rộ lên báo sáng
                                         Em thức giấc, trở mình tìm hơi ấm
                                         Con thạch sùng chợt tắc lưỡi đâu đây
 
                                         Để bùng cháy trong đêm hôm nay
                                         Cái khoảng trống vô hình biến mất
                                         Chiếc giường đôi rộng thênh thang bỗng chật 
                                        Ta chìm vào hạnh phúc chứa chan
 
                                         Thoang thoảng vườn nhà hương hoa dạ lan
                                         Cứ ngan ngát suốt trong đêm chồng vợ
 
                                         Em giữ lấy một nhành hoa để nhớ
                                         Cái lần anh về vào lúc nửa đêm.

Viết nhân ngày 8 tháng 3

Chung Trackbacks (0) góp ý (10)   
 
Nếu không có...
Với tất cả những người phụ nữ yêu thương trong cuộc đời

                                    Nếu không có dáng lưng còng của Mẹ
                                    Hẳn là con chẳng đứng thẳng làm người
                                    Nếu không có bàn tay cô dìu viết
                                    Em vẫn ngập ngừng giữa con chữ bẻ đôi
                                    Nếu không có ánh mắt huyền bạn gái
                                    Chắc câu thơ còn hẫng hụt, chơi vơi
                                    Nếu không có vòng tay em xiết chặt
                                    Anh mãi là một kẻ ham chơi...

Chào mừng Bộ đội Biên phòng

Chung Trackbacks (0) góp ý (7)   
 

 
Hôm nay, kỷ niệm 50 năm Ngày Bộ đội Biên phòng ( 03/3/1959 - 03/3/2009). Xin chúc mừng những Người bám đất, bám dân, bám biển, bám đảo; bảo vệ lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc thân yêu. Mãi mãi một tình yêu và niềm tin gửi đến những người là
" Phên dậu" của đất nước.

Thơ Nguyễn Ngọc Anh

Chung Trackbacks (0) góp ý (5)   

Nắng Sài Gòn

Sài Gòn tháng một không mưa

Ai đem nắng đổ vào trưa thế này

Trời không chuốc rượu mà say

Hàng cây mơ một bàn tay chạm vào

Đắm mình trong những khát khao

Bỗng dưng nhớ một phương nào heo may.

 

Thơ

Chung Trackbacks (0) góp ý (1)   

   Soạn bài ngày xuân

Mai vàng tươi màu Tết

Bánh tét dậy mùi thơm

 Phố thị xôn xao hát

Bây giờ đang đêm xuân

 

Em ngồi soạn giáo án

Giữa nồng nàn hương xuân

Và hồn nhiên trong gió

 Tiếng học trò yêu thân.

 

Này là những phép tính

Cộng muôn vàn yêu thương

 Nhân thật nhiều việc thiện

 Chia nỗi đau đời thường

 

Đây là tiết tiếng Việt

Dạy ngôn ngữ tổ tiên

Còn đây giờ kể chuyện 

Biết bao nhiêu người hiền

 

Một tiếng gà bỗng gáy

Đêm vỡ ra làm đôi

Trên từng trang giáo án

 Con chữ còn sinh sôi.

 

 

Chào tất cả các anh chị và các bạn

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
Tình cờ vô Vnweblog, thấy được nhiều điều thú vị. Tôi xây dựng trang blog này với nguyện vọng được giao lưu, học hỏi; được đồng hành với tất cả mọi người. Tin rằng, với tất cả thiện chí của mình, trong tương lai, trang bog này sẽ góp phần nhỏ bé vào những giá trị nhân văn trong cộng đồng mạng. Trân trọng cảm ơn Ban quản trị Vnweblog và cảm ơn mọi người ghé thăm.
Design by JuliettaRose Studio. Powered by Vnweblogs