CHỢ NGƯỜI
Chỉ riêng có một chợ NGƯỜI, xót xa
Đi từ gốc gác nông gia
Bát cơm chưa đủ, căn nhà chưa xây
Con đi học, mẹ yếu gầy
Chắt chiu mấy cũng chẳng đầy... ước mơ
Chị quang gánh, anh xe thồ
Thấy người đến, bụng mở cờ ngóng trông
Nhiều nhặt chi, chỉ mấy đồng
Mà khi được gọi trong lòng nhẹ tênh
Quên đi cái giá của mình
Chỉ mong chu tất gia đình ấm no
Ngẩn ngơ năm đợi, mười chờ
Gốc cây, hè phố vật vờ nắng mưa
Phấn son, của cải dư thừa
Lạnh tanh sắc mặt, hững hờ lương tâm
Quá trưa, đứng tựa bần thần
Phong trần lại đợi... phong trần ngày mai.













